Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

HỘI NHẬP VÀ CẠNH TRANH NGAY TRÊN SÂN NHÀ

Ý KIẾN
Ông Võ Trường Thành, Chủ tịch Tập đoàn kỹ nghệ gỗ Trường Thành:
Ngành gỗ có lợi thế về nguồn nguyên liệu
Ngành gỗ có may mắn nhờ chương trình trồng 5 triệu ha rừng của Chính phủ cách đây vài năm, dù hiện nay chỉ mới trồng được khoảng 2,3 triệu ha nhưng đã được khai thác thường xuyên nên sẽ đáp ứng nguồn nguyên liệu đầu vào. Một số thông tin nói ngành gỗ vẫn phải nhập khẩu 60%-70% nguyên liệu là không chính xác. Theo con số mới nhất, hiện nay, DN trong ngành chỉ nhập khoảng 30% và chủ yếu được sản xuất từ gỗ rừng trồng trong nước nên sẽ sớm có lợi thế thuế suất về 0%. Ngay Gỗ Trường Thành, với khoảng 14.000 ha rừng tự trồng, đang giúp chúng tôi có thể tận dụng lợi thế từ TPP trong một vài năm tới.

Ông Phạm Xuân Hồng, Chủ tịch Hội Dệt may thuê đan TP HCM:
Cần “cú hích” từ chính sách
Các DN vừa và nhỏ điều kiện tiếp nhận thông tin về FTA, TPP rất hạn chế. Vừa rồi, Sở Công Thương TP HCM và các hiệp hội trên địa bàn đã lên kế hoạch, đề nghị nhà nước hỗ trợ nhằm có một chương trình tuyên truyền, đánh giá tác động cho từng ngành cụ thể. Bởi thông tin hiện nay mới chỉ dừng ở góc độ khái quát, trong khi DN cần thông tin chi tiết. Hy vọng chương trình của Sở Công Thương đẩy mạnh từ nay đến đầu năm sau sẽ hỗ trợ nhiều cho DN. Riêng với ngành dệt may, yêu cầu cấp thiết nhất là xây dựng vùng nguyên phụ liệu, nếu không thì chúng ta chỉ nhìn lợi thế đó bằng sự thèm muốn và khát khao, chứ chưa tận dụng được. Chậm còn hơn không, nhà nước phải có những chính sách hỗ trợ quyết liệt cho công nghiệp hỗ trợ, kể cả khuyến khích DN nước ngoài vào các khâu sợi, dệt, nhuộm...

Ông Trần Bá Dũng, Phó giám đốc Công ty may túi xách Hami:
Khó cạnh tranh với hàng ngoại trên sân nhà
Kinh tế khó khăn những năm qua đã khiến các DN vừa và nhỏ phải cạnh tranh gay gắt trên sân nhà. Nay, với hàng loạt các FTA, Cộng đồng Kinh tế ASEAN và TPP, hàng ngoại sẽ tràn vào thị trường Việt Nam nhiều hơn. Tâm lý sính ngoại của người tiêu dùng Việt cũng góp phần “gây khó” cho hàng nội địa. Một sản phẩm nội có chất lượng tương đồng nhưng người tiêu dùng vẫn chọn hàng do DN FDI sản xuất vì có công nghệ, quản trị và quảng bá tốt hơn, đây mới là nguy cơ lớn cho DN trong nước. Trong khi đó, để vận hành được một DN nhỏ hoạt động hiệu quả trong bối cảnh khó khăn này đã khó, chưa nói đến đầu tư phát triển những mô hình tốt hơn để cạnh tranh với nước ngoài trên sân nhà... Linh Anh ghi

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

TUẦN LỄ NƯỚC MẮT ( NS TUẤN KHANH )



Chỉ trong một tuần, đã có thật nhiều nước mắt đổ xuống trên toàn cõi Việt Nam. Với nhiều lý do. Nước mắt tràn trên các trang báo, bi thương trong các lời mô tả.
Những giọt nước mắt ấy, rơi xuống vì lòng kiêu hãnh chung hoặc vì nỗi đau thầm lặng của từng số phận. Nhưng cũng có những giọt nước mắt cay đắng cho đất nước vào giai đoạn trầm kha, mà nhân dân chính là kẻ mãi mãi phải gánh chịu.
Đất nước hôm nay hoang tàn, như một cõi vàng mã sau cơn gió giật đã lộ ra rất nhiều thứ. Tất cả phiêu diêu không biết về chốn nào, giữa những lời tung hô và giả dối.
Hoang tàn như qua một cơn giông, người ta giật mình chợt biết rằng bao năm nay mình bị lừa dối, khi nhìn thấy những trụ điện bê-tông gãy đổ với chất lượng tệ hại đáng kinh ngạc. Ở ngay một nơi được xưng tụng là thủ đô, thì sự lừa dối cũng ở cấp độ thủ đô. Những con đường, cầu cống rơi mặt nạ, suy sụp và tàn tạ, cho thấy tiền thuế của nhân dân được quấy quá và vội vã tiêu pha như thế nào trong tay những quan lại luôn kêu gọi lòng yêu nước và trách nhiệm.
Trận giông ngày 13-6 được coi là kinh hoàng ở Việt Nam, với 2 người chết và 9 người bị thương, nhiều hệ thống giao thông hư hại. Nhưng bất ngờ là sau trận giông đó, ông Lê Thanh Hải, phó Tổng giám đốc Trung tâm Khí tượng Thủy văn cho biết chuyện này đã được biết trước và “cho cảnh báo nhưng thông tin không đến với người dân”. Một lần nữa, nhân dân vẫn là người có lỗi trong kiếp nạn của mình. Còn điều gì an nguy nữa cho cuộc sống con người và đất nước này mà “thông tin không đến với” người Việt Nam?
Ngày 14/6 tàu cá ở Quảng Nam, số 92642 bị một tàu hàng “lạ” cố tình đâm vào, khiến 1 người chết và 3 người bị thương. Tàu “lạ” đã sấn vào rất gần bờ Việt Nam, chỉ cách Đà Nẳng 40 hải lý.  Đã rất gần rồi, kẻ “lạ”. Đây là lần thứ hai trong tuần, kẻ “lạ” tấn công người đi biển. Một lần nữa, ngư dân Việt lại lặng lẽ góp thêm những linh hồn khốn khổ vào mộ gió. Đã bao lâu rồi, những con người chết oan ức đó, kể cả những người lính bộ đội chết ở Gạc Ma bị từ chối đưa xác về quê nhà, đã tìm thấy lời giải về số phận của mình, của tổ quốc mình lúc này? Biển của người Việt không còn bình yên nữa. Cái chết rình rập hàng ngày khiến ngư dân phải đi rất xa để kiếm sống, trôi dạt đến tận đảo quốc Palau để rồi 77 người bị bắt, 4 thuyền bị đốt, người đi biển Việt Nam bị kết tội là “kẻ cắp”. Bài học rừng vàng biển bạc trong sách giáo khoa là kẻ nói láo, vì hôm nay người Việt không còn gì nữa.
Palau chỉ có 20.000 dân, không có chỉ số về tiềm lực quân sự, nhưng với kẻ bước đến bờ biển của mình, bất kể là ai, họ đều gọi đó là kẻ cướp. Ở Việt Nam, quốc gia có 90 triệu dân, tiềm lực quân sự đứng hàng 25 trên thế giới, với những kẻ bước qua ranh giới biển của mình, chúng được gọi là bạn hoặc kẻ lạ.
Nước mắt lại rơi âm thầm, bên cạnh thềm nhà Quốc hội Việt Nam sang trọng, nơi các ông bà đại biểu sôi nổi bàn chuyện con dâu và tài sản nhà chồng để nâng cấp Bộ luật Dân sự. Quốc hội biết lo lắng về quyền phụ nữ trong cuộc sống, nhưng nhanh quay lưng về phía nỗi đau của chính đồng loại mình, thua cả bầy trâu bò ở Châu Phi biết cùng nhau chống lại thú dữ trên đường đi.
Tuần lễ nước mắt ngập những nỗi đau của ông chú, bà dì, bạn trẻ, anh chị… gào khóc vì đội tuyển của mình thất bại – như bao lần thất bại hiển nhiên khác từ nhiều thập niên nay. Nước mắt ngập khán đài như một sân khấu, nhiều cổ động viên đã khóc và bày tỏ nỗi đau rất cụ thể cho ống kính ghi hình. Những giọt nước mắt đó cuốn trôi và làm chìm lấp cả những điều hệ trọng khác mà người Việt cần rơi nước mắt lúc này.
Một người bạn trẻ trên facebook đã ghi rằng “vì sao họ có thể đau khổ đến vậy vì lý tưởng bóng đá, nhưng khi tổ quốc tụt hậu trăm năm so với các quốc gia khác, nợ công tràn ngập đến thế hệ mai sau, nạn tham nhũng đang siết cổ người dân từng ngày – thì thật khó mà tìm được ai lên tiếng hoặc nhíu mày”.
Thật ra, quyền đau thương trong một trò chơi là quyền tự do của cá nhân. Nhưng khi một tập thể cá nhân đó cùng tập hợp đau thương cho một trò chơi và lãng quên những điều nhức nhối khác, thì tổ quốc chỉ còn là quảng trường của lễ hội trụy lạc không màng trách nhiệm. Những giọt nước mắt thụ hưởng rất hiện đại đó dường như không còn thiết dành cho số phận dân tộc mình, mà chỉ nhân danh, để phô diễn sự ích kỷ và nông cạn trong một thực tế thắng bại sòng phẳng, đã rõ.
Ước gì một phần nước mắt đó dành cho biển, cho tổ quốc, cho đồng bào mình.
Ước gì một phần những bạn trẻ thích bày tỏ tình yêu tổ quốc, mặc áo đỏ sao vàng xếp hàng chụp ảnh nghiêm và buồn trước biển, trịnh trọng “tổ quốc gọi chúng tôi sẳn sàng” biết rõ và gọi tên kẻ thù trước biển là ai, lúc này.
Ước gì các đại biểu Quốc hội không ngủ gật hay chơi game trong Ipad, dành thì giờ tìm hiểu tên người ngư dân bị giết chết mới nhất là gì, cũng có thể họ tìm ra đó là một đồng hương.
Ước gì có một tuần lễ nước mắt mà người Việt tìm nhau chia sẻ, xiết chặt tay, hơn chỉ là những giọt nước mắt âm thầm của những cá nhân thương xót cho tổ quốc mình trong giông bão vô tình.
Ai đã gây ra thảm cảnh này cho dân tộc tôi?
———————————————————————————-
(15-06-2015)